Trang chủ > Tin tức > Tư liệu báo chí > Theo dấu chân Viettel đến lục địa đen

Theo dấu chân Viettel đến lục địa đen

ICTnews – Sau một chuyến công tác tại thị trường Mozambique, cảm nhận của chúng tôi rằng chỉ có những con người mang tinh thần thép Viettel mới có thể trụ vững nơi đầy khắc nghiệt như thị trường Châu Phi.

Theo dấu chân Viettel đến lục địa đen

Ấn tượng ban đầu

Ngày 15/5/2012, Viettel chính thức công bố kinh doanh tại với mạng viễn thông mang thương hiệu . Đây là thị trường nước ngoài thứ 5 của Viettel và là thị trường đầu tiên tạo đà để Viettel tiếp tục mở rộng sang các nước khác tại Châu Phi.

Sau 1 năm Viettel chính thức cung cấp dịch vụ tại quốc gia Châu Phi này, chúng tôi đã có dịp đến thăm thị trường này. Sau 3 lần chuyển máy bay và phải bay 2 ngày trên máy bay của hãng hàng không Kenya chúng tôi đến Maputo- thủ đô của .

Trước khi đến Mozambique, trong đầu chúng tôi cũng như nhiều người Việt Nam luôn nghĩ đến hình ảnh Châu Phi với ngùn ngàn xa mạc khô cằn dưới cái nóng thiêu đốt. Thế nhưng, khi chúng tôi đặt chân đến Maputo có thời tiết man mát dễ chịu.

Đoàn chúng tôi được anh em tiếp đón và được chiêu đãi bữa cơm trưa với các món ăn đơn giản nấu theo món ăn của người Việt canh cải thịt kho làm cho cả đoàn chúng tôi lại sức sau hai ngày mệt mỏi và hãi hùng với thứ mùi vị của bữa ăn là bánh ngô của hãng hàng không Kenya. Nếu như ở Việt Nam tồm hùm là thứ xa xỉ thì ở Mozambique đây là thứ thực phẩm bình dân. Mấy anh em nói với chúng tôi rằng có những anh em còn mua làm ruốc gửi về Việt Nam.

Sau bữa trưa chúng tôi tranh thủ dạo bộ trên những con phố của Maputo. Maputo được kiến trúc không có nhiều nhà cao tầng và các tòa nhà này mang dáng vẻ cũ kỹ. Đường phố giữa thủ đô nhưng nhiều con đường ngập ngụa rác. Hai bên đường là các nhà nhỏ sơn đỏ chóe bởi thương hiệu Cocacola và hãng di động Vodacom.

Mozambique phân biệt giầu nghèo khá rõ. Những khu vực đẹp giáp biển là của những người giầu, nó mang dáng dấp của thành phố Châu Âu hiện đại. Còn phần lớn là khu người nghèo vẫn ở trong nhà ổ chuột.

Trên đường phố Maputo, nhiều nơi vẫn bày bán những bánh xà phòng 72 giống như ở Việt Nam thời bao cấp. Thỉnh thoảng chúng tôi lại bắt gặp những sạp hàng bán linh kiện điện thoại cũ đủ loại nhưng chủ yếu là những dòng máy rẻ tiền.

Chúng tôi đến thăm con đường mang tên Hồ Chí Minh tại Thủ đô Moputo. Con đường khá tô rộng dẫn đến tượng đài của vị tướng- một biểu tượng của giải phóng dân tộc Mozambique. Trong cuộc trò chuyện khá tình cờ với người dân địa phương đi qua con đường này. Ông nói là biết đến Việt Nam và ông Hồ Chí Minh qua trang sách mà ông được học ở trường. Đây là người anh hùng giải phóng dân tộc của Việt Nam thoát khỏi áp bức của thực dân. Ông còn biết đến Việt Nam đã thắng Mỹ. Hình ảnh một Việt Nam xa xôi đối với một người dân Mozambique chỉ có vậy thôi.

Ở nơi cho những người vượt qua gian khổ, thử thách

Chúng tôi được bố trí đi Gaza một huyện nghèo của Mozambiqe cách thủ đô 600 km. 5h sáng chúng tôi dậy sớm và vội vã đến siêu thị trong thành phố. Ở đây chúng tôi phải mua bánh mỳ, thịt hộp và nước uống để cho quãng hành trình dài. Một đặc điểm của Châu Phi không có nền kinh tế vỉa hè như Việt Nam. 600 km đến Gaza không có lấy một hàng ăn nên chung tôi buộc phải ngồi trên xe ăn sáng và mỗi người được chia xuất bánh mỳ và đồ ăn trên xe cho dọc chuyến hành trình.

Trên đường đi chúng tôi ghé thăm các chi nhánh của Movitel và nhân tiện gửi các món quà từ Việt Nam là mắm tép, mỳ tôm, ruốc thịt cho anh em người Việt ở các chi nhánh huyện.

Chúng tôi ghé thăm chi nhánh huyện trên đường đến Gaza. Tiếp chúng tôi Đào Xuân Dậu, Trưởng trung tâm Huyện mừng lắm. Quà cho chi nhánh là mấy lọ thịt kho mắm tép và gói ruốc được chuẩn bị từ Hà Nội nhưng là trở thành vật quý ở nơi xa xôi này. Dậu nói đã sang Mozambique được 6 tháng và đã quen với cuộc sống ở đây. Quê Hà Nội, làm Viettel  4 năm nhưng chưa bao giờ Dậu có thời gian ở với vợ chọn vẹn 1 tháng. Trước khi sang thị trường Mozambique, Dậu làm ở chi nhánh Viettel Thanh Hóa. “Khó khăn nhất là tháng đầu tiên mới sang chưa quen với lối sống và văn hóa nơi đây và chưa nguôi ngoai nỗi nhớ nhà. Mỗi huyện chỉ có một người Việt Nam quản lý các nhân viên và cộng tác viên người Mozambique. Ở đây có một mình nên bọn em phải tự đi chợ nấu cơm, giặt giũ. Công việc cứ quấn theo hàng ngày nên giờ cũng đã quen với cuộc sống nơi đây” Dậu nói.

Trong câu chuyện với chúng tôi Dậu kể rằng cách thức dùng dịch vụ của người Mozambique rất khác lạ. Họ gần như không nhớ số điện thoại của mình và cũng chẳng quan niệm số đẹp số xấu như ở Việt Nam. Nếu như ở Việt Nam để nhấc cuộc điện thoại lên thì đã tính toán nói bao nhiều phút đến khỏi tốn tiền thì người Mozambeque lại rất phóng khoáng. Họ có thể mua một thẻ cào và sẵn sàng gọi cho đến khi hết tiền trong tài khoản.

Chúng tôi đến Mapai và dự lễ khai trương cửa hàng tại huyện này. Gọi là trung tâm huyện nhưng Mapai không có lấy một hàng ăn hay một điểm khách sạn cho đúng nghĩa. Lê Tiến Dũng, chàng trai quê Phú Thọ vốn là con út trong một gia đình có 4 anh chị em và bố là thương binh được giao nhiệm vụ phụ trách chi nhánh Mapai được 2 tháng. Dũng cho biết, “Cuộc sống một mình tự lập nơi đất khách quê người tuy vất vả nhưng anh em vẫn cố gắng vượt qua. Thế nhưng, những ngày nghỉ là những thời điểm buồn và nhớ nhà nhất bởi cả huyện chỉ có duy nhất em là người Việt. Cứ dịp cuối tháng anh em các chi nhánh huyện  lại về trung tâm Gaza để quyết toán tiền nong hàng hóa và cả để tắm giặt cắt tóc nữa. Bọn em ở chi nhánh cứ mong ngóng đến ngày cuối tháng để được về trung tâm Gaza” Dũng nói.

Mapai, không có điện nên máy nổ chỉ chạy ban ngày để cho hệ thống hoạt động và ban đêm phải dùng ánh sáng bằng chiếc đèn sạc năng lượng mặt trời. Hôm nào Dũng bận rộn quá quên không sạc đèn là đêm đó không có gì thắp sáng. Thành thử cậu rất quý chiếc đèn sạc năng lượng này và có thói quen phơi nó ra sân vào mỗi buổi sáng.

Lễ khai trương cừa hàng được tổ chức khá đơn giản với bài phát biểu của đại diện Movitel ở Gaza và lời phát biểu của những vị lãnh đạo ở địa phương. Lần đầu tiên, trong các chuyến công tác những người làm báo chúng tôi tự nguyện soán ngôi “đổi khách thành chủ”. Trong khi mấy anh em Movitel tập trung cho buổi khai trương vào đầu giờ chiều thì chúng tôi chia nhau đi nấu cơm. Sau rất nhiều nỗ lực nấu cơm bằng củi trên nhiều loại bếp cuối cùng chúng tôi cũng có được bữa cơm trưa mà phần cháy chiếm nhiều hơn. Đêm trước ngày chia tay đoàn chúng tôi, Dũng đã rơi nước mắt vì xúc động, vì nơi đây ngày mai sẽ chỉ còn lại một người Việt Nam vượt hàng vài chục nghìn km mang dịch vụ đến cho người dân Mozambique.

Anh Hồ Văn Hào, Giám đốc chi nhánh Movitel tỉnh Gaza cho chúng tôi biết, phần lớn những anh em sang đầy tuổi đời còn rất trẻ, có người mới lập gia đình, còn nhiều người vẫn chưa có. Ở nơi xa xôi này anh em thực sự là anh em một nhà thương mến mà chăm sóc nhau. “Ngày nào em cũng gọi điện cho các anh em ở chi nhánh huyện thăm hỏi để vừa nắm được tình hình kinh doanh, vừa nắm được tâm tư tình cảm để kịp thời động viên anh em. Đến cuối tháng tất cả các anh em huyện về trung tâm tỉnh Gaza để chốt số sách và cũng tổ chứ liên hoan. Bọn em hay làm con dê, con bê liên hoan và hát karaoke với nhau. Sau đó anh em lại về huyện bắt đầu các công việc của mình” Hào chia sẻ.

Trên đường chúng tôi từ Mapai về Maputo trên con đường đất đỏ ngập trong những cánh rừng châu Phi ngút ngàn và lác đác một vài chuyến xe của người bản xứ đi qua, thỉnh thoảng lại gặp anh em Movitel đi ứng cứu mạng lưới hoặc trên đường bán hàng về. Chúng tôi dừng chân tại một điểm mà mấy anh em Movitel đang nối cáp quang ứng cứu thông tin. Nguyễn Trung Phương, phụ trách kỹ thuật của đội ứng cứu này cho biết là tất cả các sự cố đều phải được xử lý nhanh nhất, nên lúc nào cũng thấy cán bộ kỹ thuật Movitel trên đường, băng rừng. Trung kể rằng hồi tháng 6 vừa rồi cậu có chuyện đi ứng cứu lịch sử. Thời điểm đó vỡ đập nước ở Nam Phi nên nước đổ về Moazambique như thác lũ làm ngập nhiều tuyến đường và gây mất liên lạc các trạm di động.

“Với một cái túi đeo bên người và một chai nước nhóm bọn em có hai người lên đường đi ứng cứu. Nhưnng nước lũ cao quá đã ngập cả đường và làm mất phương hướng. Bọn em phải đi tất cả các phương tiện mà có thể nhờ được của người dân như xe đạp, xuồng để đi ứng cứu. Lũ ngập nặng quá nên rất nhiều người Mozambique bị chết đuối và bốc mùi. Trên đường đi bọn em bắt được cả cá sấu. Bọn em cũng tìm được một vài trạm BTS bị sự cố và để một cậu kỹ sư ở lại xử lý còn mình em lại lên đường tìm trạm của mình để ứng cứu đảm bảo liên lạc. Nhìn thấy hình ảnh đó cũng sợ nhưng nhiệm vụ phải ứng cứu thông tin để Movitel không mất liên lạc. Hết nước, đói bụng em phải rẽ vào một nhà dân xin đồ ăn nước uống và ngủ nhờ. Người dân ở đây nói tiếng Bồ và tiếng thổ dân nên khó khăn trong giao tiếp vì mình chỉ nói tiếng Anh. Nhưng khi em nói ở Movitel là một bà đứng tuổi vui vẻ mời vào nấu ngô cho ăn. Cứ tưởng thế là mừng lắm rồi ai dè bà chủ nhà nhất quyết mời em lên ngủ trên chiếc đệm duy nhất của bà còn bà chủ thì nằm dưới đất. Đó là tình cảm làm em không quên và đến bây giờ thỉnh thoảng đi qua em vẫn ghé vào nhà người dân tốt bụng này” Nguyễn Trung Phương nói.

Hello Movitel !

Anh Nguyễn Văn Chiều, Phó giám đốc Movitel cho chúng tôi biết, Mozambique có diện tích hơn 800.000 km2, gấp 2,5 lần Việt Nam và dân số khoảng 23,5 triệu người. Mozambique có 9 dân tộc và độ tuổi trung bình ở Mozambique rất trẻ là 17 tuổi, tuổi thọ bình quân 53 tuổi và tỷ lệ mù chữ ở Mozambique khá cao là 50%. Tuy thị trường này đang có hai nhà khai thác là Mcell của chính phủ Moazambique và Vodacom của Anh đầu tư. Tuy Movitel mới cung cấp dịch vụ được hơn 1 năm nhưng đang là mạng di động có vùng phủ rộng nhất và có tốc độ tăng trưởng thuê bao nhanh nhất tại Mozambique.

Chúng tôi được gặp bà Bà Safura, Ủy viên Trung ương Đảng frelimo, Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Movitel, người đã thuyết phục Chính phủ Mozambique chọn Viettel đầu tư vào quốc gia này. Tiếp chúng tôi bà Safura không dấu được nét vui mừng khi nói đến sự thành công của Movitel tại thị trường này. Bà nói rằng Viettel đã chứng minh cho quyết định của bà là đúng khi chọn Viettel  đầu tư vào thị trường này. Viettel đã xây dựng bộ hồ sơ mà nhiều người trong chính phủ Mozambique nói là “điên rồ” bởi các nhà khai thác đã đi trước Viettel 10 năm nhưng chưa làm được điều đó. Bà Safura nói rằng trước khi Viettel chưa đầu tư mạng viễn thông ở đây thì rất nhiều người dân Mozambique không có cơ hội sử dụng điện thoại di động. Nhưng sau khi Viettel xây dựng mạng viễn thông ở đây thì hầu hết người dân khắp mọi nơi trên đất nước Mozambique đều có cơ hội được sử dụng điện thoại di động. Vì vậy, người dân Mozambique rất thiện cảm với Movitel

Đêm Maputo hơi lạnh. Chúng tôi đến một nhà hàng gần biển để ăn tối, đây là một nhà hàng cổ của người Bồ Đào Nha. Sau bữa ăn, tôi rảo bước ra nhà hàng để ngắm biển Mozambique về đêm. Nhiều người lái taxi nhìn thấy tôi đều chào bằng cái tên trìu mến Hello Movitel. Những ngày sau đó khi chúng tôi đi trên các con phố Maputo rất nhiều người dân nhìn chúng tôi rồi cất lên cầu chào Hello Movitel.

Đằng sau những câu chào gần gũi đó, nhưng chúng tôi cảm nhận một hình ảnh thiện cảm một mạng viễn thông mà Viettel đã đầu tư nơi lục địa đen này và đã thực sự gắn bó với người dân nơi đây.

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *